chu ky so

dich vu chu ky so

cong ty chu ky so

bang gia chu ky so

dang ky chu ky so

chu ky so ck

Bệnh gai cột sốngbệnh tiểu đường là căn bệnh phổ biến trong giới học đường hiện nay ngồi máy tính quá nhiều.

Kết quả 1 đến 3 của 3

Chủ đề: Tôn Ngộ Không chế - Hài vật vã

  1. #1
    Ngưỡng thiên trường tiếu warsong's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    351
    Thanks
    29
    Thanked 122 Times in 77 Posts

    Tôn Ngộ Không chế - Hài vật vã

    Hồi 1: Đường Tam Tạng lên đường thỉnh chân kinh.

    Thời Đường Thái Tông trị vì đất nước thái bình thịnh trị, dân chúng cơm no áo ấm, suốt ngày vui chơi rững mỡ... thật đúng là 1 vương triều vĩ đại...

    Nhưng xã hội ngày càng đi vào tha hóa, dân chúng ngày ngày sống trong cảnh thừa mứa, sa đọa, dâm ô loạn thần, vỵ kỷ vu lợi... Đường Thái Tông nhìn thấy cảnh đó thì tâm thần bất an, lo rầu thúi ruột, sợ rằng giang sơn mà mình khổ công gầy dựng sẽ sụp đổ.

    1 hôm, vua ngồi trong nhà xí mà suy ngẫm sự tình, càng nghĩ ngài càng buồn rồi bật khóc...

    Đột nhiên có 1 làn khói hiện lên, trong làn khói mờ ảo đấy phát ra 1 giọng nói ấm áp:

    - Vì saoooo connn khócccc?

    Đường Thái Tông hốt hoảng kéo cái quần lại vừa che vừa chửi

    Miẹee, đứa lào dám nhỳn bố ị thế hả? hả?

    mày chán thở rồi hả? hả?

    Khi làn khói bay đi để lộ 1 bóng người, thì ra đó là Đức Quan Thế Âm Bồ Tát, đệ ruột của Như Lai bên Tây Thiên.

    Vua nhận ra Quan Thế Âm như gặp cha sống dậy, cắm đầu vái lấy vái để:

    - Úi zời, bọn dân đen của trãm loạn, loạn, loạn hết rồi, xin Ngài mở cho con 1 con đường sáng, cứu giúp giang sơn của trẫm...


    Quan Thê Âm Bồ Tát nói rằng:

    - Dân chúng của ngươi chẳng qua của ăn của để nhiều quá nên chúng chẳng thiết làm gì nữa, sức mạnh đồng tiền làm chúng mờ mắt rồi nên quên đi bản tính chân thiện của con người, người thì ăn không hết, kẻ lần không ra, nay ở 1 đất nước gọi là Thiên Trúc, là đại bản doanh của Như Lai Phật Tổ, ở đó có 1 thứ gọi là Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng Chân Kinh, có thể phổ độ chúng sinh, nhân tri sơ tính bổn thiện, chỉ là bọn chúng để cái xấu che mờ lý trí đó thôi....


    Đường Thái Tông nghe nói xong mặt thộn ra như chó mắc xương:

    -


    Bồ Tát cũng oải quá:

    - Thôi, nói thì nói thế chứ ta biết đầu mày có đết gì trong ấy đâu mà hiểu, để tao nói hết mịe cho rồi, cù cưa cù cưa 1 hồi tao đá mi văng xuống WC thì khổ... thiện tai thiện tai... Nhà ngươi có chơi FB hok?

    - Dạ không.

    - Thế MySpace?

    - Không nốt.

    - Rihanna S

    - Cũng không.

    - Thế mày chơi cái đếk gì? Làm vua éo rỳ mà ngu thế?

    - Dạ trẫm chơi Blog 360.

    - Đệt cái thằng vua, thời buổi này mà còn chơi 360. Thôi kệ, 360 thì có thằng KTT (Kim Thiền Tử)... mày có biết thằng sư cọ có nick name là huyentrang_kute_kuto không?

    - Dạ biết, cái thằng cọ mà đẹp zai phết, toàn lựa chùa hay mà tu. Nó mới chuyển sang tu ở cái chùa LX.us Tự, bên cạnh là Hentai Tự, phía sau là Bách Hoa Viện


    - Nó kiếp trước chính là Kim Thiền Tử, cũng là đệ tử của Như Lai, do đánh Xì phé với bọn 18 La hán bị thua vỡ nợ đành phải trốn xuống trần, đến nay đã được 10 kiếp mà vẫn chưa dám về... Nay Phật Tổ bảo ta giao cho nó 1 nhiệm vụ, nếu nó hoàn thành thì ông ấy sẽ trả nợ dùm nó, nó sẽ được về lại Niết Bàn, còn không thì cho nó chym cút khỏi Tam Giới luôn.





    Đường Thái Tông mừng rỡ: - Thế thỳ còn gì bằng ạk! Trẫm sẽ cho người bảo vệ hắn đi Tây Thiên.

    Quan Thế Âm hếch mắt lên cười khinh khỉnh:

    - Đem hết cả họ nhà mày đi còn chưa đủ cho yêu quái ăn thịt nữa, ở đấy mà tinh vi , việc bảo vệ đã có ta sắp sếp, mày chỉ cần báo lại với nó là có ta nhắn như thế, thôiiiii, ta thăng đâyyyyyy!!!!!


    1 làn khói nữa hiện ra che lấp Quan Thế Âm rồi biến mất... Đường Thái Tông còn đứng đấy, mặt vẫn thộn ra như chó mắc xương,

    , rồi như ngài đã chợt ngẫm ra điều gì đấy... trên nét mặt bỗng hiện lên vẻ hoang mang... thỳ ra nãy giờ lo chém gió với bà Quan Âm mà ngài quên kéo quần lên

    - Á á á... chík mịe... trẫm bị lộ hàng....



    Lại nói về Đường Huyền Trang, đây là hậu thân của Kim Thiền Tử do mắc nạn bị đày đọa xuống trần trốn nợ... Năm nay mới 23 tuổi mà đã có những biểu hiện của 1 vị chân tu, nổi danh trên khắp các diễn đàn, forum, là 1 thần tượng của các em bên phái Nga Mi, Thúy Yên... Tánh tình khoan hòa, ít nói, chỉ hay chém gió, mừng vui hay buồn giận không lộ ra sắc mặt, lại có chí lớn, hay kết giao với anh hùng hào kiệt trong thiên hạ, người này mình cao 8 thước, mắt đen như gỗ mun, môi đỏ như son, da trắng như tuyết, tướng mạo đường đường, oai phong lẫm liệt, mặc áo cà sa Roberto Cavalli, quần Levi's, xài điện thoại Vertu, thật đúng là có phong thái của bậc chân giả



    Được Thánh Chỉ của Đường Thái Tông, Huyền Trang lật đật chạy vào khấu kiến:

    - Bần tăng xin tham kiến bệ hạ. chúc bệ hạ mau ăn chóng nhớn



    - Miễn lễ, khanh hãy bình thân... khanh có phải là huyentrang_kute_kuto không nhểy?

    - Ơ, sao hoàng thượng lại biết nick name của thần? Ta thể mà cũng nổi tiếng chứ lị

    - Nổi thằng bố mày, cái thằng sư cọ suốt ngày lân la đến Bách Hoa Viện giảng kinh cho mấy con kỹ nữ thì cả cái kinh thành ai mà chằng bík hử.

    Thấy Hoàng Thượng nắm được đuôi của mình nên Huyền Trang cười huề:

    - Hê hê, chính là em đếy. Thế hôm nay Hoàng Thượng gọi em vào có gì hok?

    - Có, không có việc thì gọi mày vào chém gió àh. Ta, thân là Cửu Ngũ Chí Tôn của Đại Đường, nay nhìn cảnh dân chúng dâm loạn điêu đứng thế không thể không lo lắng... Ta được Quan Thái Âm hiển linh chỉ dẫn cách phổ độ chúng sinh, đó là cử ngươi đi Tây Trúc cướp cho được bộ Đại Thừa Tam Tạng chân kinh của Như Lai Phật Tổ về đây, ngươi có đồng ý không?

    - What'zz up, men? Dạ, bần tăng còn có trăm công ngàn việc đang đợi ở chùa, rảnh rỗi đâu mà đi sang bên đây, lại còn có biết đếk gì về cái bố Như Lai gì gì đấy nữa, sang đấy nó cho 1 quả là về với chúa luôn.

    - Ờ, thế thỳ tao cũng không ép. Tính tao xưa giờ không ép ai gì cả... Đao phủ đâuuuuu??





    Huyền Trang mặt tái như gà cắt tiết, không đi thì chết mà đi thì tiếc. Ở chùa còn các em chờ mình, đi rồi lại có thằng sư cọ khác về nó hốt trọn ổ thì đy toi công lao cưa cẩm các em. Không đi thì bị thằng già này đem cả hội nó ra lòe mình, chết chết chết....

    Đang suy nghĩ miên man thì Đường Thái Tông hỏi:

    - Èo mẹ, lại tiếc mấy con ni cô chùa bên cạnh chứ gì? Nhìn thôi là biết chú nghĩ gì rồi . Thôi chú cứ lên đường sang bên ấy lấy chân kinh cho a, các em ở nhà đã có anh lo, mất đi đâu mà sợ.

    - 3000 con trong hậu cung mà nó còn chưa đã ch..m sao mà còn đòi lo cho mấy e của mình không bít. Giờ có nói không đi cũng không được, kệ mịe, giữ được rừng xanh lo éo gì không có củi đốt, gái mất thì kiếm con khác, đầu mất rồi kiếm éo đâu ra.

    Suy đi tính lại 1 hồi, Huyền Trang đành phải nhận lời đi Thiên Trúc thỉnh kinh.

    Đường Thái Tông nhận làm em nuôi, hứa sau khi đi thỉnh kinh về sẽ chia nữa số gái trong hậu cung, còn nếu không lấy được thỳ sẽ bị cắt ch..m cho làm thái giám

    Đường Huyền Trang được đổi nick name thành Đường Tam Tạng (còn gọi là Mr.D) được tặng 1 con xe Cub 50 và 1 cái laptop để cập nhật hành trình thỉnh kinh về cho Hoàng Thượng.

    Trước khi ra đi, Đường Thái Tông cầm ly rượu đưa cho Mr.D:

    - Hãy cạn với Trẫm ly chuối hột cho ấm lòng. Nói đoạn ngài cúi xuống bộc nhúm đất bỏ vào ly của Mr.D: - Đây là nhúm đất quê hương, uống để không quên đường về với Trẫm, nào ... 1...2...3... dzô

    - Thôi, gút bai Hoàng thượng, em đi, đi cho vừa lòng hả dạ hoàng thượng, nhớ mà chăm sóc mấy con đào em đấy. Mà đệt mịe, sao có mùi thum thủm cứt gà trong rượu nhỉ?

    - Chík mịe, ta bốc nhầm cục chicken shit... chú thông cảm, a già cả mắt yếu rồi... Đã không còn sớm, ngự đệ đi nhanh về nhanh nhé, ta đợi, dọc đường không đú nhé...

    - Biết rồy, khổ nhắm, lói mãi

    Đường Tam Tạng giã từ quê hương lên đường, 2 mắt vẫn cứ nhìn đăm đăm về Bách Hoa Viện, 2 mắt ướt đẫm lệ... "Tạm biệt các em, có ngày a giành lại các e từ tay thằng vua già đấy"



    1 mình cưỡi chiếc xe cà tàng, bóng người dần dần khuất sau ánh hoàng hôn....



    Lại nói Đường Tam Tạng phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát và Đường Thái Tông đến Thiên Trúc thỉnh bộ Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng chân kinh về Đại Đường phổ độ chúng sinh.
    Từ ngày ra đi đến nay đã được một tháng, hiện trước mặt ông chính là Ngũ Hanh Sơn, một địa điểm du lịch nổi tiếng.
    Nhìn ngọn núi cao sừng sững, Đường Tam Tạng chặc lưỡi:
    - Hic, giá mà trước đừng tiết kiệm học luôn khóa leo núi có phải tốt hơn không?
    Chợt ông nghe tiếng huyên náo bên trái, Đường Tam Tạng vội vàng xách dép chạy sang bên cạnh nghe ngóng.
    Đập vào mắt ông là một tấm biển lớn:
    - Triển lãm khỉ bị núi đè mấy trăm năm không chết.
    - Giá vé người lớn: 20 lượng.
    - Trẻ em từ 12 đến 18 tuổi: tính 75 %
    - Dưới 12 tuổi: Tính 50 %
    - Mua mười vé tặng một vé
    Ký tên: Thổ Địa.
    Phía bên trong, một ông già ngồi rung đùi vuốt râu, Đường Tam Tạng lại gần hỏi:
    - Tôi là người tu hành, có thể free một lần không?
    - Không được, thế thì chúng tôi ăn cám à, ông tham thế?
    Đường Tam Tạng toan bỏ đi thì nghe tiếng la choi ***i ở đằng sau:
    - Ông có phải Đường Tam Tạng, hòa thượng từ Đại Đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh không?
    - Chính là bần tăng.
    - Thật không đấy? Thời buổi hàng giả nhiều thế này, ông có gì chứng minh không?
    Đường Tam Tạng tự ái nói:
    - Có giấy chứng nhận do đích thân hoàng thượng ký đây.
    Dứt lời, tờ giấy bay vụt khỏi tay ông, Đường Tam Tạng kêu oai oái:
    - Cướp giật, cướp giật, bà con ơi, cướp giật.
    Thổ địa vỗ vai:
    - Ông anh yên chí đi.
    - Tôi đầu trọc làm gì có chí mà yên.
    - Thì yên tâm đi, con khỉ đấy nó giở trò giật đồ của khách là chuyện thường ấy mà, tí nữa nó trả ngay.
    - Khỉ gì mà láo như con cáo, hừ, tại sao lại bị đè ở đây?
    - Nó vốn là Tề Thiên Đại Thánh trên trời, phạm tội đại náo thiên cung nên bị Phật Tổ Như Lai phạt nhốt dưới Ngũ Hành Sơn đã năm trăm năm này.
    - Trời ơi, năm trăm năm nay rồi? - Đường Tam Tạng kêu lên - chết rồi, thế thì nó bẩn khiếp, nếu để nó cầm thì còn gì là công văn của ta nữa.
    Nói rồi Đường Tam Tạng chạy vụt vào bên trong.
    Thổ Địa chạy theo la oai oái:
    - Ngươi còn chưa mua vé, đứng lại, định xù hả?
    Đường Tam Tạng vào bên trong quả nhiên thấy một con khỉ mình đầy lông lá đang bị đè dưới chân núi.
    Vừa thấy Đường Tam Tạng, nó kêu lên:
    - Sư phụ, mau cứu đệ tử.
    - Ê đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nhé, ai sư đồ gì với ngươi.
    - Con là Tôn Ngộ Không, năm trăm năm trước Phật Tổ Như Lai đã nói năm trăm năm sau sẽ có một vị hòa thượng từ đông thổ đại đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh đi qua đây, nếu con chịu làm đồ đệ của người thì sẽ giải thoát con khỏi Ngũ Hanh Sơn, cái này ghi rõ trong hợp đồng rồi, sư phụ không xù được đâu.
    - Thì ra là thế? Nhưng ta làm sao cứu mi?
    - Phật Tổ Như Lai đặt password phá núi là bài niệm kinh của Kim Thiền Tử, sư phụ là hậu thân của Kim Thiền Tử, chỉ cần sư phụ đọc một bài kinh thì con sẽ được giải thoát.
    - Đọc xong nhớ trả tiền công cho ta nhé. - Đường Tam Tạng làu bàu rồi ngồi xuống tụng kinh.
    Quả nhiên một lúc sau, ngọn núi rung rinh rồi nổ tan tành.
    Thổ địa chạy vào thấy Tôn Ngộ Không được giải thoát thì giậm chân kêu lên:
    - Thôi thế là toi rồi, ngươi đạp đổ nồi cơm của ta rồi.
    Tôn Ngộ Không tức giận bay vọt tới gõ liên hồi lên đầu Thổ Địa:
    - Dám lấy ta làm vật trưng bày hả?
    Đường Tam Tạng thấy Tôn Ngộ Không thoát được bèn nói:
    - Ê thế còn vụ ta giải thoát cho mi thì sao?
    Tôn Ngộ Không quỳ xuống nói:
    - Yên tâm đi, tôi không xù đâu mà sợ, Sư phụ, đệ tử nguyện đi theo người đến Tây Thiên Thỉnh kinh.
    - Thật chứ? - Đường Tam Tạng không giấu nổi vẻ thất vọng khi không được trả lương. - free thù lao chứ?
    - Ok, điều này Phật Tổ nói rõ rồi, thù lao free luôn/
    - Thế thì được, chúng ta lên đường.
    Nào ngờ lúc quay lại đã chẳng thấy con ngựa của Đường Tam Tạng đâu.
    Đường Tam Tạng túm cổ Thổ Địa kêu lên:
    - Con ngựa của ta đâu? Mau trả lại đây.
    - Ông có mua vé thăm quan đâu, lại còn không mua vé trông ngựa, không đóng phí mà đòi tôi có trách nhiệm phải đền ông chứ?
    Tôn Ngộ Không cười khẩy:
    - Thôi bỏ đi, sư phụ để cho con.
    Nói rồi Tôn Ngộ Không hóa ra một con Dylan mới cáu:
    - Sư phụ chơi con này được chứ?
    - Ta không có bằng lái xe.
    Tôn Ngộ Không nghe vậy lại biến ra một con Mercedes:
    - Con này thì sao? Rất hợp với dáng thầy:
    - Đã nói không có bằng lái xe mà lị.
    Tôn Ngộ Không bĩu môi:
    - Sư phụ nhà quê khủng khiếp.
    Nói rồi Ngộ Không vọt lên trên cao, chợt thấy một con rồng đang bay lượn thì vội vàng bay tới túm lấy râu nó giáng cho mấy đấm:
    - Có phải mi ăn cắp ngựa của chúng ta không?
    Con rồng kêu lên oai oái:
    - Đại ca tha cho em, tha cho em, em chỉ vì đói quá thôi.
    - Thế mi là ai?
    - Em vốn là thái tử của Long Vương, cãi nhau với phụ vương nên quyết định bỏ nhà đi Thiên Trúc chơi, nào ngờ giữa đường đánh bạc hết tiền, đói quá làm liều, đành phải chén con ngựa của đại ca thôi.
    - Hóa ra là bỏ nhà đi bụi đời. - Tôn Ngộ Không cười khẩy - mi ăn ngựa sống mà không sợ H5N1 à?
    Con rồng cười phá lên;
    - Đại ca vừa ở trên Sao Hỏa xuống hay sao mà không biết H5N1 là virus cúm gà chỉ ăn gà mới nhiễm thôi.
    Tôn Ngộ Không quê độ gắt:
    - Tao biết thừa, chỉ thử mày đấy thôi. Giờ ngựa tao mày chén hết rồi, tính bồi thường thế nào?
    - Tiền em hết rồi, đại ca xem có đồ gì cứ lột tạm.
    - Thôi khỏi, chú mày vừa đánh bạc cháy túi còn qué gì nữa cho tao lột chứ, hay mày biến thành ngựa cho thầy tao cưỡi nhớ.
    - Ngựa đực hay ngựa cái hả đại ca?
    - Thế mày là đàn ông hay đàn bà? - Tôn Ngộ Không quát tướng lên rôi giơ gậy toan bổ xuống.
    Tiểu Bạch Long thấy vậy hoảng hồn vội hóa thành con ngựa trắng nói:
    - Em đùa thôi mà đại ca, cẩn thận nóng quá đứt mạch máu não đấy.
    Truyện này có 10 chương, post trước 1 chương thăm dò phản ứng, thấy hay thì mình post tiếp
    Bạn nào thấy vớ vẩn, nhảm nhí thì nhắm mắt cho qua nhé
    Nhân sinh đáo xứ tri hà tự
    Ưng tự phi hồng đạp tuyết nê

    áo lót nữ quần lót nữ đồ bơi đồ sơ sinh cho bé quần áo sơ sinh cho thuê trang phục áo sơ mi

  2. #2
    Đoàn - Hội Đoàn Hội OISP khicon_bkdk's Avatar
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    340
    Points
    355.99
    Thanks
    105
    Thanked 75 Times in 40 Posts
    nghe cũng được đó, mặc dù có đôi chỗ hơi xàm và việt hoá tí nhưng vẫn vui! post tiếp đi bạn!!!
    Khách viếng thăm hãy cùng khicon_bkdk xây dựng diễn đàn nhé

  3. #3
    Ngưỡng thiên trường tiếu warsong's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    351
    Thanks
    29
    Thanked 122 Times in 77 Posts
    Hồi 2: Vòng Kim cô.




    Thấy Tôn Ngộ Không dẫn Tiểu Bạch Long về, Đường Tam Tạng mừng lắm nói:
    - Thằng thế mà khá, chớp mắt đã tìm được ngựa rồi.
    Rồi ông cúi xuống nói nhỏ:
    - Này có phải con chôm chỉa ở đâu thế?
    - Yên tâm đi sư phụ, sư phụ có cưỡi từ giờ đến Tây Thiên cũng chẳng ai bắt sư phụ đâu.
    - Nếu người ta bắt thì ngươi phải chịu trách nhiệm đấy nhé.
    - OK.
    Hai thầy trò tiếp tục lên đường, đi thêm một đoạn nữa, chợt hai tên bặm trợn chạy ra:
    - Đứng lại.
    - Gì thế đại ca? - Đường Tam Tạng hỏi.
    - Mày còn hỏi nữa à? - một tên nói - bọn tao mất bao nhiêu công sức trồng cỏ ở đây, thế mà mày ở đâu đi đến giẫm hết cả.
    Đường Tam Tạng nghe vậy trố mắt ra miệng liên tục nói:
    - A di đà phật.
    Một tên lại nói:
    - Thôi được rồi, nhìn mày cũng đẹp trai(?) tao bỏ qua đấy, biết điều xì ra vài chục lạng rồi biến đi.
    - A thì ra là bọn xin đểu - Tôn Ngộ Không kêu.
    - Này ăn nói cẩn thận nhớ. Biết điều thì nôn tiền ra đây.
    Tôn Ngộ Không cười nhạt:
    - Đã lâu rồi lão Tôn không đánh lộn, hay lắm, ngon thì nhào vô kiếm ăn.
    - Khoan đã Ngộ Không.
    - Gì thế đại ca? à nhầm, sư phụ?
    - Dù sao bọn họ cũng là con người, phải lấy đức thu phục họ.
    Một tên nghe vậy cười nói:
    - Đồ sư cọ mốc lý sự.
    RỒi nhặt cục đá bên đường ném vào đầu Đường Tam Tạng.
    Đường Tam Tạng bị đá ném trúng tức giận gào lên:
    - Ngộ Không, thịt chúng cho ta.
    Tôn Ngộ Không nghe lời như mở cờ trong bụng, lập tức vung gậy như ý đập hai phát hai tên cướp đường chết tươi.
    - Yếu thế.
    Đường Tam Tạng kêu lên:
    - Ngộ Không, ta có bảo ngươi giết chúng đâu?
    - Rõ ràng thầy nói thịt chúng cơ mà?
    - Ơ, như vậy chỉ là muốn ngươi cảnh cáo bọn họ qua loa thôi, sao ngươi lại sát sinh?
    - Ôi dào, đúng là lý sự cùn.
    - Không được, bọn họ là cường đạo nhưng cũng là con người, ngươi động một tí thì sát sinh thì ta đi thỉnh kinh phổ độ chúng sinh làm gì?
    - Này nhớ, đừng tưởng là sư phụ thì lên mặt nhớ, tinh vi vừa thôi, thằng này cóc cần nhớ.
    - Ngươi đã kí hợp đồng với Phật Tổ Như Lai rồi, nếu xù thì phải đền khối tiền đấy.
    - Lão tôn chủ một HOa Quả Sơn, tiền bán hoa quả hàng năm cũng thừa để ta ăn nhậu phủ phê, sợ gì vài ba triệu lẻ đó chứ?
    Nói rồi ngài tung người bay vọt lên mây.
    Đường Tam Tạng nhìn theo chỉ biết thở dài.
    - Tự nhiên mất đi thằng sai vặt, tiếc thật.

    Chợt trên trời tỏa ra luồng hào quang rực rỡ, Đường Tam Tạng thấy vậy lập tức quỳ xuống:
    - Quan Âm Bồ Tát.
    - Đường Tam Tạng, không cần đa lễ, ta chỉ tiện đường đến viện thẩm mĩ nên đi qua đây thôi, còn Tôn Ngộ Không đâu?
    - Nó hủy hợp đồng trốn đi rồi.
    - Duyên thầy trò của các người chưa hết, nó có thể bỏ đi đâu?
    - Con khỉ này ương bướng khó dạy, làm sao có thể cùng tôi đi Tây Thiên thỉnh kinh được?
    Quan Âm Bồ Tát thở dài:
    -Ý ngươi muốn xin đểu một bảo vật chế phục nó chứ gì?
    - Bồ tát thông minh quá. - Đường Tam Tạng cười hì hì cầu tài.
    - OK. Dù sao ta cũng vừa cắt băng khánh thành chùa Quan Âm về, người ta cũng cho vật này chưa biết dùng làm gì.
    Nói rồi bà rút từ trong ba lô một chiếc vòng vàng sáng lóa.
    - Vàng thật hay vàng dỏm thế Bồ Tát? - Đường Tam Tạng hỏi.
    - Vàng xịn thì còn lâu ta mới cho mi, đây là vòng kim cô để chế phục con khỉ đó.
    Nói rồi Quan Âm Bồ Tát quẳng chiếc vòng rơi xuống tay Đường Tam Tạng.
    Đường Tam Tạng cầm lên ngắm nghía hồi lâu rồi nói:
    - Chiếc vòng này bên phải nặng bên trái nhẹ, phía trước to phía sau nhỏ, màu sắc óng ánh nhưng nhũ lại sắp bong ra đến nơi rồi, đã thế lại còn nặng hơn bình thường chắc chắn bị người ta lén bỏ chì vào rồi, Quan Âm Bồ Tát à, người lấy nó ở đâu thế? Hay để bần tăng giới thiệu cho một lò rèn hạng hai nhé, thủ công ở đó cũng khá lắm, tiền công lại không đắt, còn tiền hoa hồng thì ... hì hì... nể tình quen biết tôi tính rẻ cho.
    Quan Âm Bồ Tát lắc đầu :
    - Nói nhiều quá.
    Rồi bà biến thành một luồng ánh sáng bay mất.
    Quả nhiên một lúc sau, Tôn Ngộ Không bay vòng trở về.
    - Mi còn về đây sao?:
    - Hừ, không nể tình bản hợp đồng với Phật Tổ Như Lai thì tôi đã cuốn gói đi từ đời tám hoánh, ở đây làm qué gì.
    - Vậy thì mi đi đi.
    - THôi sư phụ, đùa tí thôi làm gì mà giận dỗi như trẻ con thế?
    - Mi hối cải thì ta cũng không làm khó, chỉ cần mi đội chiếc vòng này thì chứng tỏ mi đã thành tâm hướng phật, ta sẽ cho mi đi theo.
    - Xời ơi, sư phụ kiếm đâu cái vòng xấu thế không biết, cho cũng chả thèm lấy.
    - Thế thì thôi.
    - Đùa tí thôi ông anh, để con đeo.
    Rồi Tôn Ngộ Không cầm chiếc vòng đeo thẳng vào đầu.
    Vòng vừa chạm vào đầu Tôn Ngộ Không lập tức xiết chặt lại, nó lăn lộn dưới đất kêu gào thảm thiết.
    - Vòng này vòng gì thế?
    - Vòng Kim Cô của Quan Âm Bồ Tát vừa bán rẻ cho ta đấy.
    - Thầy mà cũng chịu mua đồ ư? Chắc chắn là đồ xin rồi.
    - Kệ xác ta, mi có hối cải không?
    Tôn Ngộ Không lấy gậy như ý ra cố gắng nạy mãi vẫn không thể bật chiếc vòng ra khỏi đầu. Nó cố gượng dậy kêu choe ***e:
    - Ông chơi đểu quá, tôi sẽ kiện ông ra tận tòa án Quốc Tế tội ngược đãi vật nuôi.
    Đường Tam Tạng nghe vậy chột dạ nói:
    - Chỉ cần mi hứa thành tâm hướng phật ta sẽ ngừng đọc chú.
    - Ok, tôi hứa, tôi hứa.

    - từ giờ ta nói gì cũng phải nghe, được không?
    - Chơi luôn, đừng niệm nữa.
    - A di đà phật.
    .
    Nhân sinh đáo xứ tri hà tự
    Ưng tự phi hồng đạp tuyết nê

    áo lót nữ quần lót nữ đồ bơi đồ sơ sinh cho bé quần áo sơ sinh cho thuê trang phục áo sơ mi

  4. The Following User Says Thank You to warsong For This Useful Post:

    hueuro (21-03-2011)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •